Trẻ em thường nhiễm Giun kim Enterobius vermicularis

Giun kim Enterobius Vermicularis được mô tả đầu tiên bởi Linnaeus vào năm 1758 và người là kí chủ duy nhất. Đây là loại giun thường gặp nhất ở ruột già. Trẻ em là đối tượng nguy cơ cao dễ nhiễm hơn người lớn. Một đặc trưng khác trong nhiễm giun kim Enterobius Vermicularis là tính gia đình, tập thể của bệnh. Hiện tượng này được diễn giải rất biện chứng qua chu trình phát triển của giun kim Enterobius Vermicularis cũng như trong nhiều báo cáo, trứng giun kim Enterobius Vermicularis chứa sẵn phôi ngay sau khi được đẻ ở vùng rìa hậu môn nên dễ phát tán vào môi trường sinh hoạt của bệnh nhân và có khả năng lây nhiễm rất cao vào các thành viên cùng chia sẻ không gian sinh hoạt với bệnh nhân.

Hình dạng con giun kim trưởng thành như thế nào?

Giun trưởng thành có màu trắng đục, đầu hơi phình. Lớp biểu bì hai bên thân dày lên ở phần đầu tạo thành hai cánh, sau đó hẹp dần tạo thành hai đường gờ chạy suốt chiều dài thân và là đặc điểm nhận dạng giun kim Enterobius Vermicularis trưởng thành trên các mẫu mô giải phẫu bệnh cắt ngang. Giun kim Enterobius Vermicularis đực dài 3-5mm, đuôi cong có 1 gai giao hợp. Giun kim Enterobius Vermicularis cái dài 9-12mm, to hơn giun đực, đuôi nhọn, tử cung chứa đầy trứng.

Trứng giun kim có hình dạng như thế nào?

Trứng giun kim hình bầu bục, lép 1 bên, kích thước khoảng 50-60μm x 20-30μm, vỏ trong suốt, tương đối dày, gồm lớp albumin nhày dính bên ngoài, kế đến là 2 lớp chitin và một màng lipid trong cùng. Các lớp vỏ ngoài có chức năng bảo vệ về mặt cơ học trong khi vai trò của lớp lipid là chống lại tác nhân hóa học.

Quá trình phát triển của giun kim và sự lây nhiễm cho con người

Người bị nhiễm là do nuốt trứng có ấu trùng. Tại tá tràng, ấu trùng được phóng thích ra, lột xác 2 lần thành giun non sau đó di chuyển xuống manh tràng để trưởng thành. Đời sống giun kim Enterobius Vermicularis rất ngắn, chỉ khoảng 4-13 tuần đối với giun cái,2-7 tuần đối với giun đực. Thời gian từ lúc nuốt trứng chứa ấu trùng đến khi giun trưởng thành đẻ trứng mất khoảng 4-8 tuần. Sau khi giao hợp, giun đực chết ngay và được thải ra ngoài theo phân của kí chủ. Giun cái với tử cung chứa đầy trứng có phôi, số lượng trứng từ một con giun cái có thể thay đổi từ 4000-17000 trứng. Giun kim Enterobius Vermicularis di chuyển lần lần đến hậu môn. Do trứng đòi hỏi oxygen để phát triển hoàn toàn đến giai đoạn lây nhiễm nên ban đêm giun kim cái bò ra rìa hậu mậu đẻ trứng và chết sau khi sinh. Lớp vỏ nhày albumin giúp cho trứng giun bám dính vào vùng da quanh hậu môn. Trong điều kiện hiếu khí và nhiệt độ thích hợp (35-42oC), sau 4-6 giờ, trứng có phôi sẽ phát triển thành trứng chứa ấu trùng lây nhiễm. Trứng bám từ rìa hậu môn hoặc dính trên tay người bệnh do gãi hậu môn sẽ phát tán khắp nơi trong không gian sinh hoạt của người bệnh (giường, chiếu, chăn, gối, sàn nhà, đồ ngủ, đồ chơi, tay nắm cửa,…). Ngoài ra, trứng giun kim Enterobius Vermicularis rất nhẹ, có thể theo bụi khuếch tán vào không khí trong phòng. Với độ ẩm môi trường hơi cao và nhiệt độ phòng thích hợp, trứng lây nhiễm có thể tồn tại 2-3 tuần bên ngoài cơ thể của con người, nhưng chỉ vài giờ hoặc vài ngày trong điều kiện khô ráo. Sự ô nhiễm trứng trong môi trường chung quanh kí chủ đã tạo thuận lợi cho mầm bệnh dễ lây nhiễm vào các thành viên khác sinh hoạt chung với người bệnh.

Sau khi đẻ, trứng nhanh chóng trở thành giai đoạn lây nhiễm nên khả năng gây bệnh của giun kim Enterobius Vermicularis không phụ thuộc vào điều kiện địa lý, khí hậu, thổ nhưỡng. Hơn nữa, đặc điểm này dẫn đến hiện tượng tự tái nhiễm trong chu trình phát triển của Enterobius Vermicularis, thói quen ngậm tay tạo cơ hội nuốt trứng dính trên tay của người bệnh sau khi gãi hậu môn tuy hiếm gặp nhưng ấu trùng có thể ở ra ở da quanh hậu môn sau đó bò ngược lên trực tràng gây hiện tượng nhiễm ngược (retroinfection).

KTV. KHƯƠNG VY

Tin Liên Quan

Hỗ trợ trực tuyến

0912171177

Gọi điện SMS Liên hệ